Cùng
ti le keo nha cai phân tích đẳng cấp của người Nhật
Cuối cùng sức mạnh của đội bóng số 1 của châu Á là Iran cũng đã được giải mã. Trước người Nhật, Iran chẳng khác gì mấy chú hề. Kết quả thua 0/3 nghe qua thì sốc, chứ xem trọn lại nghĩ đó là điều hợp lý.
Nhật Bản bất ngờ khi vào trận với cách chơi chủ động tấn công. Có lẽ họ muốn có được bàn thắng sớm để thi triển lối "phòng ngự phản công" thích thú ở giải lần này. Có thời điểm có đến 5 cầu thủ Nhật đứng ở nửa dưới hàng thủ Iran. Việc dâng cao và sẵn sàng Pressing ngay lập tức khi mất bóng khiến Iran gần như chỉ đứng từ xa nhìn khung thành Nhật Bản.
Kể ra, Iran mới là đội có cơ hội rõ nét đầu tiên của Sardar Azmoun. Tiền đạo số 1 đội Tây Á đã có pha xử lý ngọt lịm trước khi tung cú sút hiểm. Tuy nhiên, cơ hội ngon ăn này đã bị thủ thành Nhật Bản từ chối với pha đẩy bóng theo kiểu bản năng. Nếu đó là một bàn thắng thì mọi sự có khi đã khác. Xem pha bóng này lại nhớ đến câu BLV Quang Tùng bình luận: "xem Nhật Bản đá cứ có cảm giác họ rất khó thua. Ngay cả khi đã tưởng chiếm lợi thế rồi nhưng họ vẫn biết cách hoá giải và chịu đựng đến cùng". Ở trận đấu với Việt Nam, Quang Hải cũng đã có một cơ hội rõ ràng tương tự. Thực tế, không phải vì thiếu may mắn mà những cơ hội đó không thể thành bàn. Đó chính lả khoảnh khắc thể hiện hơn thua nhau ở bản lĩnh thi đấu.
Và hãy xem những bàn thua của Iran trận này để thấy rõ hơn bản lĩnh và sự tinh quái của người Nhật. Bàn đầu tiên, 5 cầu thủ Iran ngờ nghệch chạy đến cãi trọng tài trong khi còi chưa cất. Người Nhật đã tận dụng tốt sai lầm hàng thủ đối phương để nhanh chóng mở tỷ số với một pha tạt cánh đánh đầu. Phần thưởng này rõ ràng xứng đáng cho đội bóng biết chắt chiu hơn trong một thế trận cân bằng.
Hàng thủ Iran tiếp tục một ngày thi đấu như các cậu bé chọi lại mấy thanh niên trưởng thành Đông Á. Pha để bóng chạm tay hậu vệ Iran dẫn đến bị phạt Pen cho thấy Iran non nớt như nào. Bàn thứ 3 là hệ quả tất yếu khi người Tây Á đã tỏ ra bất lực và chán nản dẫn đến hàng thủ chẳng còn tinh thân mà đeo bám tiền đạo Nhật Bản.
Iran đã thua tâm phục khẩu phục trước đội bóng không chỉ đá bóng bằng chân mà còn cả khối óc lẫn trái tim. Xem ra, trước những đội bóng dưới cơ, trình độ kỹ thuật và nền tảng thể lực của người Iran rất dễ chiếm lợi thế. Tuy nhiên, gặp phải cạ cứng, họ ngay lập tức trở về hình ảnh tiêu biểu của một đội bóng Tây Á. Ít khi người Tây Á thi đấu một cách đủng đỉnh, co dãn nhip nhàng. Luôn thích lối chơi kiểu lấy thịt đè người và chỉ chăm chăm lao lên phía trước.
Cuối cùng, Nhật đã cho thấy họ là đội bóng thượng đẳng luôn thi đấu với tư duy kỹ chiến thuật cực cao dù thể lực và thể hình không mạnh. Đó sẽ là một bài học cho những đội bóng nhỏ khác nếu muốn vươn lên trong tương lai. Đá bóng giỏi chỉ là 1. Điều quan trọng là phải được đào tạo "4 lần (tư duy kỹ chiến thuật)" thật kỹ càng từ nhỏ.
Suy cho cùng, để đập mấy thằng to con hơn mình thì phải chơi kiểu "khôn ranh" thì mới mong có cửa thắng được. Nhật "lùn" đã làm rất tốt điều này.